Cho bạn cho tôi

Tháng Ba


Cây bằng lăng thắp đốm lửa đầu cành
Châm dây pháo chuẩn bị chào đón Hạ
Thả đèn trời từng bông gạo đỏ xoay
Vương đâu đó cành hoa xoan phớt tím
Lá chồi xanh bật nỗi nhớ thành lời

Advertisements
Tâm sự cuộc sống

Góc Hà Nội


Phố giăng đầy dây điện

Góc Hà Nội, phố giăng đầy dây điện
Nắng nhì nhằng cũng chia bảy xẻ ba
Những khoảng lặng, người đi xa mới nhớ
Gốc cây bàng khô đỏ cuối mùa đông

Đêm chiến thắng, dòng sông người máu lửa
Lá cờ sao phần phật nắm tay hồng
Bao trai gái vui tràn đêm thức trắng
Nối vòng tay, đoàn kết nhịp non sông

Tâm sự cuộc sống

Ngày chớm đông


Phố chớm đông (Nguyễn Đình)

Phố chớm đông, bàng nhớ người đỏ lá
Cánh cửa xanh buồn bã khép hờ mi
Mái rêu phong thầm thì lời gửi gió
Chốn phương nào, ai đó nỡ rời đi

Cho bạn cho tôi

Anh và em


Em lắng tai nghe gió thì thào thở
Tiếng cây đời xào xạc những mầu xanh
Thân xác mục vẫn ươm mầm sắc đỏ
Mảnh hồn nào vương nơi đó bên anh

Anh nheo mắt ngắm chuồn bay buổi sớm
Cánh vờn sương nghiêng cả ánh mặt trời
Thân nương gió thả theo hồn hoa cỏ
Sống để yêu người mãi ở bên người

Tâm sự cuộc sống

Lá giao mùa


Cây bằng lăng lá giao mùa non đỏ

Chuỗi lộc vừng phơ phất sợi tua rua

Giữa lưng trời từng chùm hoa đỏ rực

Cây gạo già đương thắp lửa mùa xuân

Hoa sưa trắng, ban phớt màu tim tím

Lá bàng non mơn mởn sắc xanh tơ

Hồn thi sĩ thoáng thấy lòng ngọt hứng

Lá giao mùa thả nhẹ mấy vần thơ

Viết cho một người ..

Thương em


Tặng bạn Smilley
Chân trời lạ

“Thương em mênh mông chân trời lạ”
Má hồng phận gái lỡ truân chuyên
Tôi đem giông gió vùi gốc rạ
Hóa vàng bão tố đặng bình yên

Xưa mối nhân duyên bèo mây dạt (*)
Nay chuyện bạn bè trúc mai xanh (**)
Trải dòng sóng nước xô cười lại
Thềm nhà đôi nắng thắm hương tranh (***)


(*) bèo dạt mây trôi
(**) thanh mai trúc mã
(**) bức tranh hương sắc

 

Tâm sự cuộc sống

Có khi nào


Thuyền phượng
Thuyền phượng

Có khi nào Hà Nội bớt màu xanh
Bớt gió thổi những tâm hồn sóng sánh
Góc Hồ Tây bớt sen hồng ngan ngát
Nắng trưa hè bớt vị sấu chua chua

Có khi nào…. tình yêu Hà Nội chết
Thành phố cằn, khô khát những mùa hoa
Người với người, chua ngoa dần ai biết
Có một thời, thanh lịch nét Tràng An