Cho bạn cho tôi

Mùa nắng đi hoang


Thu vàng nỗi nhớ (Nguyễn Đình Lâm)

Mùa nắng đi hoang
Mùa gió lang thang
Mùa lúa chín vàng
Dòng đời đa mang
Lá buông nhẹ nhàng
Em còn đang yêu?

Hàng cây gió xiêu
Bờ sông nắng chiều
Sáo nghiêng cánh diều
Nhịp đàn cung phiêu
Yếm thắm lụa điều
Một người bâng khuâng.

Mùa nắng lâng lâng
Lời yêu dịu dàng
Gió bớt vội vàng
Chiều nghiêng khẽ khàng
Hai người bóng chung.

Advertisements
Cho bạn cho tôi

Tháng Ba


Cây bằng lăng thắp đốm lửa đầu cành
Châm dây pháo chuẩn bị chào đón Hạ
Thả đèn trời từng bông gạo đỏ xoay
Vương đâu đó cành hoa xoan phớt tím
Lá chồi xanh bật nỗi nhớ thành lời

Cho bạn cho tôi

Lạc phố


Nhánh chồi xanh âu yếm cội cây già

Ngày âm u, đất với trời xám xịt
Phố thẫn thờ dõi bóng một nhành hoa
Bông nắng lạc điểm nét cười răng khểnh
Nhánh chồi xanh âu yếm cội cây già

Mẹ cõng con góc phố dài quen lạ
Nét chân chim nâu sạm bóng lưng còng
Ngày âm u, nắng đang bừng lên ấm
Lá rung cười yêu từng tiếng veo trong

Tâm sự cuộc sống

Góc Hà Nội


Phố giăng đầy dây điện

Góc Hà Nội, phố giăng đầy dây điện
Nắng nhì nhằng cũng chia bảy xẻ ba
Những khoảng lặng, người đi xa mới nhớ
Gốc cây bàng khô đỏ cuối mùa đông

Đêm chiến thắng, dòng sông người máu lửa
Lá cờ sao phần phật nắm tay hồng
Bao trai gái vui tràn đêm thức trắng
Nối vòng tay, đoàn kết nhịp non sông

Tâm sự cuộc sống

Ngày chớm đông


Phố chớm đông (Nguyễn Đình)

Phố chớm đông, bàng nhớ người đỏ lá
Cánh cửa xanh buồn bã khép hờ mi
Mái rêu phong thầm thì lời gửi gió
Chốn phương nào, ai đó nỡ rời đi

Tâm sự cuộc sống, Đi và đến

Ngày bốn mùa


Sáng mở cửa tiết trời se se lạnh
Thoảng chút mưa, ngày có đủ bốn mùa
Cành lá non, chồi đương hồng xuân sắc
Phượng lên màu, dựa sắc tím bằng lăng
Nắng tháng năm trốn góc làng trong phố
Mảnh ao đình, tĩnh lặng gợn ngắt xanh

Một ngày tháng Năm
Tâm sự cuộc sống

Lá giao mùa


Cây bằng lăng lá giao mùa non đỏ

Chuỗi lộc vừng phơ phất sợi tua rua

Giữa lưng trời từng chùm hoa đỏ rực

Cây gạo già đương thắp lửa mùa xuân

Hoa sưa trắng, ban phớt màu tim tím

Lá bàng non mơn mởn sắc xanh tơ

Hồn thi sĩ thoáng thấy lòng ngọt hứng

Lá giao mùa thả nhẹ mấy vần thơ