TÂM, Viết cho một người ..

Chiều phớt nắng


Nắng một chiều tương tư
Phớt níu hồng cánh mỏng
Nhớ một người chưa cũ
Nắng trở mình hư không

Advertisements
Đi và đến

[Quán cafe] Ami Garden – 181 Vệ Hồ


Hà Nội, đôi góc hay hay ….

Hồ Tây, con đường ven hồ song song với Lạc Long Quân, một buổi trưa nắng chói chang.
Xong việc buổi sáng, chờ cuộc hẹn buổi chiều với khách, hắn lượn lờ qua mạn phía này để tranh thủ hóng tí gió hồ. Mấy cái đầm sen, nắng thế, nóng thế mà vẫn chen chúc người, đủ cả xanh trắng đỏ hồng theo phong trào nửa khoe nửa giấu, có kín có hở níu giữ chút thanh xuân chỉ chực chờ lộn cổ. Định nâng máy làm mấy phát paparazi nhưng mà… thôi, bỏ qua.

Cung đường phía này khá nhiều góc sống ảo. Một quán cafe phía sau công viên nước, cả một bờ tường đá vụn nhấp nhô sơn màu xanh da trời, những ô cửa sổ nhỏ xinh giữ hờ những khay chậu hoa tím sẫm. Nhưng mà nắng lắm, hắn lướt qua rồi lại tiếp, chỗ này muốn chụp hẳn phải vào lúc hoàng hôn, khi ánh nắng cuối ngày hắt vàng lên từ mặt nước.

Vừa đi vừa ngó nghiêng, tự nhiên hắn như khựng lại, một không gian xanh, một phong cách lạ giữa những cái bình thường na ná nhau. Vừa hôm trước mới nói chuyện với một cô em về việc ghép những thân cây thành tường, thành bàn ghế cho một quán cafe, thì đẹp sao, đúng cái thiết kế đó đang hiển hiện trước mặt hắn, AMI Cafe – 181 phố Vệ Hồ.

Biển tên mộc mạc dây thừng lạ
Tán lá xanh um dịu nắng hè
Bàn ghế đơn sơ màu mát mắt
Họa tiết thêm đèn ấm áp dư

Cho bạn cho tôi

Mùa nắng đi hoang


Thu vàng nỗi nhớ (Nguyễn Đình Lâm)

Mùa nắng đi hoang
Mùa gió lang thang
Mùa lúa chín vàng
Dòng đời đa mang
Lá buông nhẹ nhàng
Em còn đang yêu?

Hàng cây gió xiêu
Bờ sông nắng chiều
Sáo nghiêng cánh diều
Nhịp đàn cung phiêu
Yếm thắm lụa điều
Một người bâng khuâng.

Mùa nắng lâng lâng
Lời yêu dịu dàng
Gió bớt vội vàng
Chiều nghiêng khẽ khàng
Hai người bóng chung.

Cho bạn cho tôi

Tháng Ba


Cây bằng lăng thắp đốm lửa đầu cành
Châm dây pháo chuẩn bị chào đón Hạ
Thả đèn trời từng bông gạo đỏ xoay
Vương đâu đó cành hoa xoan phớt tím
Lá chồi xanh bật nỗi nhớ thành lời

Cho bạn cho tôi

Lạc phố


Nhánh chồi xanh âu yếm cội cây già

Ngày âm u, đất với trời xám xịt
Phố thẫn thờ dõi bóng một nhành hoa
Bông nắng lạc điểm nét cười răng khểnh
Nhánh chồi xanh âu yếm cội cây già

Mẹ cõng con góc phố dài quen lạ
Nét chân chim nâu sạm bóng lưng còng
Ngày âm u, nắng đang bừng lên ấm
Lá rung cười yêu từng tiếng veo trong

Cho bạn cho tôi

Anh và em


Em lắng tai nghe gió thì thào thở
Tiếng cây đời xào xạc những mầu xanh
Thân xác mục vẫn ươm mầm sắc đỏ
Mảnh hồn nào vương nơi đó bên anh

Anh nheo mắt ngắm chuồn bay buổi sớm
Cánh vờn sương nghiêng cả ánh mặt trời
Thân nương gió thả theo hồn hoa cỏ
Sống để yêu người mãi ở bên người

Tâm sự cuộc sống, Đi và đến

Ngày bốn mùa


Sáng mở cửa tiết trời se se lạnh
Thoảng chút mưa, ngày có đủ bốn mùa
Cành lá non, chồi đương hồng xuân sắc
Phượng lên màu, dựa sắc tím bằng lăng
Nắng tháng năm trốn góc làng trong phố
Mảnh ao đình, tĩnh lặng gợn ngắt xanh

Một ngày tháng Năm