Ngày bốn mùa

Ngày bốn mùa

Sáng mở cửa tiết trời se se lạnh
Thoảng chút mưa, ngày có đủ bốn mùa
Cành lá non, chồi đương hồng xuân sắc
Phượng lên màu, dựa sắc tím bằng lăng
Nắng tháng năm trốn góc làng trong phố
Mảnh ao đình, tĩnh lặng gợn ngắt xanh

Một ngày tháng Năm

Mùa đông dở


Ảo ảo đường cong ...
Ảo ảo đường cong …

Dở mùa gió lạnh căm căm ngớt
Nắng hửng le te nóng nóng người
Mờ mờ động hớn sương giăng sớm
Ảo ảo đường cong lửng cửng trời

Nhắng …!!!


Hà Nội của tôi
có mùa yêu
mùa lạnh
Góc phố đông
quán nướng
bếp than hồng
Vòng tay ấm
kéo gần
đôi lứa trẻ
Tách cafe
ngọt nóng
cốc trà gừng
Rượu Men nồng

ngây ngất
ấm mùa đông.

Say


Biêng biêng tay bước bàn chân lắc
Đảo đảo ly mềm bát thơ say
Tinh ngô ngất ngưởng chênh choàng uống
Cốt gạo ngập ngừng khấp khiểng quay
Đôi … dăm .. ba chén … thôi … ờ … nữa …
Khề … khà … khụng … khiệng … ríu môi cay.

Gió đầu mùa


(nguồn: internet)

Đầu mùa gió lạnh se se
Đôi tay ấm ấm gợi về ngày xưa
Nghiêng nghiêng lạc cả cơn mưa
Ngất ngây vụng dại môi vừa chạm môi
Say say quên cả đất trời
Ngày xưa … ngày ấy … hai người … thế thôi.

Hà Nội mùa đông


Hà Nội của tôi đang những ngày mưa rét
Gió khà khà luồn kẽ áo đùa dai
Cành cây khô khẳng khiu gầy buốt giá
Nóng bàn tay hơi ấm nắm xôi còi.
Nơi góc phố bếp than hồng ngô nướng
Vị thơm bùi môi rét xuýt xoa hôn
Những bàn tay tìm về nhau ấm lạ
Nỗi nhớ cười ai đó đợi riêng ai.

Vỡ


(nguồn: blog.yume.vn)

Tôi đi uống rượu một mình

Nghiêng bầu dốc cạn ân tình người dưng

Dạ cay, môi đắng mật gừng

Một mình … tôi uống … vô chừng … quên say …