Viết cho một người ..

Thương em


Tặng bạn Smilley
Chân trời lạ

“Thương em mênh mông chân trời lạ”
Má hồng phận gái lỡ truân chuyên
Tôi đem giông gió vùi gốc rạ
Hóa vàng bão tố đặng bình yên

Xưa mối nhân duyên bèo mây dạt (*)
Nay chuyện bạn bè trúc mai xanh (**)
Trải dòng sóng nước xô cười lại
Thềm nhà đôi nắng thắm hương tranh (***)


(*) bèo dạt mây trôi
(**) thanh mai trúc mã
(**) bức tranh hương sắc

 

Tâm sự cuộc sống

Bài thơ viết vội


Bài thơ vội của một ngày cũng vội
Nhặt câu vần, ghép chữ, nghịch cơn say

Bài thơ viết vội
Bài thơ viết vội

Anh viết tặng em bài thơ tình kỹ thuật
Mười mấy thằng hâm
Một cô gái diệu kỳ
Nào mẫu nào khuôn
Nào cứng mềm tranh cãi
Dập nguội chồn sâu
Thêm cả đám
Phay, bào, uốn, tiện
Vẫn quanh em
Lửa nước yên bình

Ai biết được
Có một ngày nỗi nhớ
Lạc dòng đời
Nghiêng ngả những bông băng
Ai nói giỏi
Ai làm hay
Em biết mà chẳng nói
Chỉ ứ ừ
Thương tất cả bọn anh

Mái đầu xanh
Rồi một ngày sẽ bạc
Chuyện riêng nào
Chỉ riêng mãi mà thôi
Anh có yêu
Trái tim giờ cũng khép
Bọn chúng mình
Cùng hội “cựu chiến binh”
Ngày không tỉnh
Bài thơ giờ cũng khép
Đợi dịp nào
Ai biết đó là đâu …

Tâm sự cuộc sống

Hoàng lan


image

Chút chân tình bé nhỏ
Bình dị sắc xanh vàng
Ai yêu thương … hoa đó
Lá thôi mà … người dưng

Cho bạn cho tôi

Ngẫu hứng đông


Cuối thu chợt thấy ảnh người cuối đông
Tặng Phạm Vân Anh .

Phạm Vân Anh
Phạm Vân Anh

Phố đông người có thêm em bỗng vắng
Nắng rực vàng bỗng dịu mát sắc thu
Trời Hà Nội se se ngày đổi gió

Thoáng đông về trên khóe lúm đồng xu

Những dòng người bỗng dưng ngừng hối hả
Khoảng thời gian bỗng ngừng khắc thời gian
Má em hồng, mắt em cười, tóc thả
Cảm bình yên, niềm vui sống đang tràn

Cho bạn cho tôi

Hỏi em


 

Ngẫu hứng phụ họa tặng em Phạm Vy 

Phạm Vy
Phạm Vy

Đã bao giờ em sợ sẽ thích anh?
Sợ ngày mưa mải nép vào quên lối
Lời chưa nói trái tim nào đã gật
Phố đông người cần mỗi một sánh đôi

Đã bao giờ em sợ sẽ mong anh?
Sợ tin nhắn câu trả lời im lặng
Đôi môi ấm sao cứ thèm môi ấm
Mắt nhắm hờ nắng rạo rực mùa đông

Đã bao giờ em sợ sẽ nhớ anh?
Sợ sao khuya một ánh nhìn theo mãi
Bàn tay nắm chưa buông rời đã nắm
Tóc nghiêng dài xao xuyến ngả bờ vai.

Cho bạn cho tôi

Lục bình sông


Tặng bạn Lại Văn Thăng (Canifa) 

Hoa lục bình (Ảnh: Lại Văn Thăng)
Hoa lục bình
(Ảnh: Lại Văn Thăng)

Cánh lục bình mong manh đùa nghịch gió
Phớt tím trời, một sớm, ngã ba sông
Gã trai già căng khí trời hương đất
Ngộ thiền tâm đâu cứ phải nâu sồng.

Cho bạn cho tôi

Giấc mơ Đam San


Tặng Kim PolyHoàng. 
Mừng hạnh phúc hai em.
Cảm ơn Mr Vinh Nguyen đã hỗ trợ những hình ảnh này.
Chàng Đam San của phố
Chàng Đam San của phố

1.

Chàng Đam San của núi
Yêu nữ thần Mặt Trời
Băng bao sông bao suối
Ngỏ một lời cầu hôn

Anh, Đam San của phố
Yêu câu hát của rừng
Ôm cây đàn băng núi
Hỏi đại ngàn người thương Tiếp tục đọc “Giấc mơ Đam San”

Tâm sự cuộc sống

Đêm hoài niệm


Gốc Hà Nội
Gốc Hà Nội

Hơn hai giờ sáng. Khuya lắm rồi.
Phố nhỏ, ngõ nhỏ sau cả ngày vật vã gồng mình cõng những dòng người xe liên tu bất tận cũng đã được thảnh thơi chìm vào tĩnh lặng. Ánh đèn đường vàng vọt, đôi chỗ còn không lách nối qua tán lá cành cây đành cam chịu để lại những vùng tối mập mờ. Đêm xuân se lạnh và thoang thoảng rất nhẹ đâu đó mùi hoa cau. Hương cau dường như cả ngày náu mình trong một mảnh vườn con nào đấy, đợi cho đêm thật khuya, đường thật tĩnh mới khẽ khàng lách mình ra phố. Hà Nội của tôi, chỉ có những lúc này, mới thật sự được bình yên trở lại với chính mình.

Rời cái quán ăn đêm tanh tanh mùi tủ lạnh ở mấy cái chân gà, cũng khề khà tợp xong mấy chén trà nóng ở cái quán cóc ven dòng sông đen ngòm ngày tháng, tạm biệt thằng bạn già dở nửa, hắn thả nhẹ ga cho con xe lờ đờ mò lên phía Hồ Gươm. Lâu lắm rồi, khéo cũng đến hơn hai mươi năm, hắn mới lại đủng đỉnh dạo phố kiểu này trong cái tĩnh lặng kỳ diệu của Hà Nội đêm. Ngày đó, sau những buổi học tối muộn mùa đông, hắn và mấy thằng bạn lại lững lờ đạp xe lên Phan Chu Trinh làm bát kem xôi chống rét trước khi về nhà. Thành phố khi đó, chỉ tầm 10 giờ tối đã khá vắng vẻ và tĩnh lặng, mà đến giờ, nếu chẳng may nổi hứng muốn cảm nhận được những khoảnh khắc đó thì sẽ phải chờ, phải đợi đến quá nửa đêm về sáng.

Quàng cái túi đồ nghề nghèo nàn mỗi con máy ảnh tầm thường với cái ống fix bán chuyên, xách theo cái chân máy nhặt nhạnh chế lại từ bộ trắc đạc cũ hỏng, chẳng chút ngại ngần, hắn hý hửng hy vọng sẽ kiểm được vài góc ảnh ngẫu hứng theo cách chẳng giống ai. Bản chất hắn là thế mà, ngẫu hứng mập mờ.  Tiếp tục đọc “Đêm hoài niệm”

Tâm sự cuộc sống

Ăn đêm


Phố đêm

Nửa đêm.
Hai thằng già dở không cạnh vợ rủ rê nhau “Chân gà”.
Vậy là đi.

Con phố vùng gần rìa thành phố, khu của những người lao động bình dân.
Mấy cái quán nhỏ mọi hôm tối om ngoài cửa, chỉ để hắt ra chút ánh sáng nhợt nhạt của đôi bóng đèn ống trong nhà thì hôm nay sáng lóa. “Cuối tuần chắc các anh ý nghỉ cho tự do mấy bữa” – chủ quán cười đáp lại câu hỏi của thực khách. 

Không như khu trung tâm, cú đêm ở mấy cái quán vùng sắp ven này đa phần là kẻ bình dân không đủng đỉnh trên đầu xã hội. Hoặc là mấy lao động của những cái xưởng sản xuất 24/7 không gần đó tranh thủ chạy lên mua thêm chút đồ bổ sung cho bữa khuya lấy sức làm đến sáng. Hoặc là mấy anh taxi, xe ôm tranh thủ nạp thêm tí năng lượng giữa những cuốc xe ít ỏi. Vài thằng như hắn khi nửa đêm lang thang bụng đói kiếm chỗ cà kê. Và nhiều hơn chút nữa là đám mấy em Sài Gòn, Cần Thơ gì đó sau giờ tan ca massage, thư giãn tranh thủ tạt qua gom cả mớ đồ về lai dai nhà trọ (mà họ gần như tụ tập thành xóm nhỏ thuê nhà quanh đó).   

Trời đêm man mát, gọi thêm bát măng nóng nhồi ruột, gặm nhấm mấy cái chân gà công nghiệp mới chần nóng lại, hai thằng dở vừa cò cưa hai cái chai bia cho có cớ, vừa rầm rì trao đổi về mấy mối quan tâm của những tên kỹ thuật chưa già nhưng cũng chẳng còn trẻ trâu với ai nữa. Những ý tưởng, những mối quan hệ, những cơ hội nhặt nhạnh tiền tươi thóc thật theo cái nghiệp đã vô tình hay cố ý xách cổ cả hai quẳng vào. Lung tung chuyện.

Đĩa chân gà đã nguội và vơi bớt quá nữa bắt đầu thả ra cái vị tanh tanh của thứ nằm kho lạnh lâu ngày khi mút mát. Phàn nàn trả lại cho chủ quán, hắn cười giả lả “để lần sau em tương thêm nhiều gừng với xả là hết mùi ngay thôi mà”. Vậy là anh biết chắc chú rồi nhé, gì chứ bọn anh đói nhưng mồm vẫn tinh lắm, đừng mong gặp lại cho nó vui.

Tạt tiếp sang quán trà đêm gần đó. Ngược hẳn với đám hàng ăn đang sáng choang đèn đóm, quán trà vỉa hè núp nhẹ dưới tán cây thưa và ánh đèn đường vàng vọt cạnh cái dòng sông tanh lòm ngày nắng. May mà đợt này trời đêm hơi lạnh, cái mùi khó chịu của đen ngòm ngày tháng không bốc lên “ngào ngạt” như dịp hè.  Ông già chủ quán ngồi gà gật bên cái bàn con con bày mấy bao thuốc, vài cái bánh mỳ khô khốc bán cho mấy người hiếm hoi tiền hoặc ngại đau bụng với những món nuôi trồng trong tủ lạnh của các quán hàng đêm. Trà ngon, vị chát đầu lưỡi chỉ phút chốc đã chuyển thành cảm giác ngọt đậm đúng kiểu. Thêm dăm câu chuyện rồi hai thằng giải tán. Hắn lại tiếp tục lang thang xách máy đi kiếm thêm mấy kiểu ảnh đêm thành phố. Thằng bạn thì quay đầu về xưởng giải quyết đống việc bừa bộn để còn có thể ngắt ra lo việc nhà ngày tới.

Hơn hai giờ sáng.