Đi và đến

[Quán cafe] Ami Garden – 181 Vệ Hồ


Hà Nội, đôi góc hay hay ….

Hồ Tây, con đường ven hồ song song với Lạc Long Quân, một buổi trưa nắng chói chang.
Xong việc buổi sáng, chờ cuộc hẹn buổi chiều với khách, hắn lượn lờ qua mạn phía này để tranh thủ hóng tí gió hồ. Mấy cái đầm sen, nắng thế, nóng thế mà vẫn chen chúc người, đủ cả xanh trắng đỏ hồng theo phong trào nửa khoe nửa giấu, có kín có hở níu giữ chút thanh xuân chỉ chực chờ lộn cổ. Định nâng máy làm mấy phát paparazi nhưng mà… thôi, bỏ qua.

Cung đường phía này khá nhiều góc sống ảo. Một quán cafe phía sau công viên nước, cả một bờ tường đá vụn nhấp nhô sơn màu xanh da trời, những ô cửa sổ nhỏ xinh giữ hờ những khay chậu hoa tím sẫm. Nhưng mà nắng lắm, hắn lướt qua rồi lại tiếp, chỗ này muốn chụp hẳn phải vào lúc hoàng hôn, khi ánh nắng cuối ngày hắt vàng lên từ mặt nước.

Vừa đi vừa ngó nghiêng, tự nhiên hắn như khựng lại, một không gian xanh, một phong cách lạ giữa những cái bình thường na ná nhau. Vừa hôm trước mới nói chuyện với một cô em về việc ghép những thân cây thành tường, thành bàn ghế cho một quán cafe, thì đẹp sao, đúng cái thiết kế đó đang hiển hiện trước mặt hắn, AMI Cafe – 181 phố Vệ Hồ.

Biển tên mộc mạc dây thừng lạ
Tán lá xanh um dịu nắng hè
Bàn ghế đơn sơ màu mát mắt
Họa tiết thêm đèn ấm áp dư

Advertisements
Tâm sự cuộc sống

Không đề


Giữa khi rét mướt thầm mơ nắng
Cành lá mỏng manh giấy phớt hồng
Lay lay cơn gió chiều đông lạ
Góc vắng một mình, có cũng không
Tâm sự cuộc sống, Uncategorized

Đêm tĩnh lặng


Quá nửa khuya, chân mới về đến ngõ
Cây buồn buồn, lá đã ngủ mất tiêu
Đèn le lói lọt qua quầng bóng loá
Phố khuya rồi, tĩnh lặng mạch đời đêm

Cây bàng già say giấc đông mơ ngủ
Trằn trọc hoài, từng mắt lá đỏ hoe
Em nơi ấy, của một thời xưa ấy
Có khi nào, mất ngủ, một ngày xưa???

Cho bạn cho tôi

Mùa nắng đi hoang


Thu vàng nỗi nhớ (Nguyễn Đình Lâm)

Mùa nắng đi hoang
Mùa gió lang thang
Mùa lúa chín vàng
Dòng đời đa mang
Lá buông nhẹ nhàng
Em còn đang yêu?

Hàng cây gió xiêu
Bờ sông nắng chiều
Sáo nghiêng cánh diều
Nhịp đàn cung phiêu
Yếm thắm lụa điều
Một người bâng khuâng.

Mùa nắng lâng lâng
Lời yêu dịu dàng
Gió bớt vội vàng
Chiều nghiêng khẽ khàng
Hai người bóng chung.

Tâm sự cuộc sống

Ngấm …


Một cốc cà phê đời bỗng dở
Nhọc nhằn giấc ngủ, chập chờn mơ
Một cái siết ôm… thèm dữ dội
Một vòng tay chặt…ghét thờ ơ
Đêm khuya vật vã, người đâu lạ
Tối muộn hững hờ, kẻ ấy lơ
Một cốc cà phê, vơ vẩn nghĩ
Giấc thèm … dang dở, chập chờn mơ

Tâm sự cuộc sống

Đôi khi


Đôi khi là nỗi nhớ
Đôi lúc là khát khao
Ta với mình trần trụi
Lạc lầm giấc mơ nhau

Đôi khi là giận dỗi
Đôi lúc là dửng dưng
Đời qua đời rất vội
Gặp nhau đã thấy mừng

Đôi khi là thoảng lướt
Đôi lúc là dừng chân
Trái tim mềm gió cuốn
Khoảng trời trong góc sân

Đôi khi ở rất gần
Đôi lúc lại như xa
Phiêu du dòng xoáy trộn
Chỉ cần mình với ta

Ăn và uống

Sườn xào chua ngọt


Sườn xào chua ngọt

Dông dài, chuyện cũng vòng vo
Mối duyên làm bếp học trò chuyên gia
Thòm thèm việc của người ta
Mình nghe khi đói, đường xa cồn cào.
Kính thưa, đây món sườn xào
Ngọt mềm, bóng bẩy, ăn vào thơm ngon
Bốn người, một ký sườn non
Rửa xong, muối loãng ngâm non nửa ngày
(Bột năng thêm tí càng hay)
Vớt lên ráo nước nấu ngay được rồi
Dầu ăn ti tí tráng nồi
Sườn chiên sém cạnh xong xuôi bước đầu
Tiếp theo thêm bát nước mầu
Nước, đường, mắm, dấm, vị nâu tương cà
Thêm ngon, tương ớt gọi là
Nấu cho con trẻ, bỏ qua vị này
Sườn vừa sém cạnh đổ ngay
Chỉ hơi xâm xấp, đảo tay cho đều
Đun sôi nhỏ lửa liu riu
Nước keo như mật lên mầu bóng ngon.
Bày ra đĩa trắng vành tròn
Cà chua lát mỏng trên nền diếp xanh
Sườn còn đang nóng xếp nhanh
Rưới thêm nước mật chua thanh ngọt mềm.


(Đĩa này bầy ở trên mâm
Còn ta trong bếp trộn cơm vét nồi)