Thương em


Tặng bạn Smilley
Chân trời lạ

“Thương em mênh mông chân trời lạ”
Má hồng phận gái lỡ truân chuyên
Tôi đem giông gió vùi gốc rạ
Hóa vàng bão tố đặng bình yên

Xưa mối nhân duyên bèo mây dạt (*)
Nay chuyện bạn bè trúc mai xanh (**)
Trải dòng sóng nước xô cười lại
Thềm nhà đôi nắng thắm hương tranh (***)


(*) bèo dạt mây trôi
(**) thanh mai trúc mã
(**) bức tranh hương sắc

 

Qua sông nhặt nắng

Qua sông nhặt nắng

Tháng đôi lần nhặt bình minh trên sóng
Nắng vàng ong lấp lánh mặt sông dài
Thuyền xuôi ngược trĩu ân tình chở nặng
Nấp chăn mây ngượng nghịu dáng mặt trời

Bình minh sông Hồng
Bình minh sông Hồng
Mênh mang chiều sông

Mênh mang chiều sông


Ngày ngày đi làm, con đường xa bụi bặm. Những ngày nắng thì chói chang đốt da đốt thịt. Những ngày mưa thì sầm sập rát mặt với những con gió giật ngang như muốn cuốn người quăng đi.

Chẳng có mấy cơ hội ngắm bình minh nhưng hoàng hôn thì lại rất nhiều, nhất là khi ngang qua sông Hồng và sông Đuống. Những món quà cảm xúc này làm cho những mệt nhọc đường xa có chút nào đó giảm bớt và đỡ chán nản hơn rất nhiều.

#design_thinking

Mắt âm dương (chiều sông Hồng)
Chiều sông Hồng

Continue reading “Mênh mang chiều sông”

Mòn


Chiều sông Đuống

Bao lâu rồi chẳng viết
Cằn cỗi cả tư duy
Tuổi một thời tâm huyết
Vụn vặt mòn nghĩ suy

Nợ duyên vạn sự tùy
Tâm mải tìm ngẫu hứng
Trí tự cảm khoe thần
Tìm riêng mình chỗ đứng

Ôi một thời tuổi trẻ
Sôi sục những nhiệt tâm
Mòn theo dòng ổn định
Nhác lười – bệnh nhập tâm

Bao kiến thức âm thầm
Tiêu tan cùn góc cạnh
Trí cả thời nhặt nhạnh
Trôi sông thả một ngày

Tỉnh lại nào, cơn say,
Tìm trí tâm về vội
Thoát cơn lười bệnh nhác
Tôi lại là chính tôi.

Ngày đong nắng

Ngày đong nắng

Sàn bê tôngDân công trường
mặt trời thiêu
bỏng giãy
Nắng lửa trời
phơi sắt thép
như nung
Lũ chúng tôi
thợ lẫn thầy
đen nhẻm
Bảo hộ bạc màu
loang lổ
vết muối khô

Ngày đong nắng
vợt đôi lần
gió tạp
Nóng hập hầm
héo cạn
tiếng ve khan
Mảnh khăn ướt
lót đầu
nghi ngút khói
Dân công trường
chuyện ấy
cũng thường thôi

Có khi nào


Thuyền phượng
Thuyền phượng

Có khi nào Hà Nội bớt màu xanh
Bớt gió thổi những tâm hồn sóng sánh
Góc Hồ Tây bớt sen hồng ngan ngát
Nắng trưa hè bớt vị sấu chua chua

Có khi nào…. tình yêu Hà Nội chết
Thành phố cằn, khô khát những mùa hoa
Người với người, chua ngoa dần ai biết
Có một thời, thanh lịch nét Tràng An

Nhẹ

Nhẹ

Ngọn sấu non
Ngọn sấu non

Có những ngày
Trời thả mưa rất nhẹ
Sợ lá đau
Hoa cũng dỗi chẳng cười

Có những ngày
Thoảng nụ hôn rất nhẹ
Sợ đắm sâu
Ai tách nổi đôi đường

Người lang bạt
Có những ngày dừng lại
Nắm chặt tay
Cũng có lúc thả hờ